Cách tu dưỡng đạo đức thông qua việc nói chuyện

Nghệ thuật sống

 Trong cuộc sống không phải ai cũng biết cách nói chuyện để gây thiện cảm với người khác. Để làm được điều này không phải là một chuyện đơn giản. Hãy tránh cách các nói chuyện dưới đây.

Mười kiểu nói chuyện không đẹp:

1 – Cắt lời nói của người ta hoặc cướp lời người khác, làm gián đoạn tư duy của người đang cùng mình đối thoại.

người thích sâu xa, có người lại không thích, có người biết nói năng uyên thâm sâu sắc, có người không biết. Nếu lúc nào cũng nói chuyện sâu xa thì rất có thể làm cho câu chuyện đang hay thành dở.

2 – Luôn sử dụng phương pháp giải thích và khái quát, khiến đối phương trong một lúc không thể lĩnh hội được ý đồ của mình.

3 – Do sự chú ý của mình bị phân tán, bắt người ta phải luôn lặp lại đề tài câu chuyện.

4 – Phát vấn liên tục như nã pháo, làm cho người ta cảm thấy anh quá nhiệt tình và đòi hỏi quá cao, đến nỗi rất khó mà ứng phó.

5 – Không chú ý đến những vấn đề nêu ra của người đối thoại, nói những lời trống rỗng, làm cho người ta cảm thấy anh không muốn giúp đỡ người khác.

6 – Tùy tiện giải thích một hiện tượng nào đó, dễ dàng ngắt lời cho đó là hành động bình thường của mình.

7 – Nói năng không thật thà, mập mờ, khiến cho người ta cảm thấy khó hiểu.

8 – Nhấn mạnh một cách không đúng lúc những chuyện lặt vặt làm cho người ta cảm thấy khó chịu. Đồng thời, công kích thân phận những người xung quanh quá mức, cũng sẽ làm cho những người nghe cảm thấy khó xử.

9 – Khi mọi người đang hứng thú với một chuyện nào đó, thì anh lại cảm thấy khó chịu, lập tức chuyển đề tài câu chuyện theo hứng thú của mình.

10 – Coi quan điểm nghiêm túc, lời khuyên chân thành là sai lầm là không thích hợp khiến đối phương hoài nghi rằng trong cách nói của anh không thật, anh đang đóng kịch với họ.

Nghệ thuật nói chuyện phiếm:

Nói chuyện phiếm là một hình thức giao lưu hữu ích, tuyệt nhiên không phải là những chuyện tầm phào vô tích sự. Nói chuyện phiếm có sự phân biệt giữa văn và võ, giữa nho nhã và dung tục, giữa cao sang và thấp hèn. Trong đó, quan trọng nhất là: chọn đề tài và chọn bạn để nói chuyện phiểm. Đề tài nói chuyện hữu ích, bạn bè tham gia nói chuyện cao sang, nho nhã, mới có thể trở nên khôi hài, hùng biện, tránh được tình trạng phá ngang. Khi nói chuyện nhã nhặn, mới làm cho con người ta từ trong câu chuyện phiếm ấy mở rộng tầm nhìn, sự hiểu biết được nâng lên, dạy ta tiến lên một bước dài. Những người nói chuyện không thực tế, trắng đen lẫn lộn, châm chọc người khác, chỉ có thể làm cho con người tối tăm ti tiện, làm tổn hại ý chí con người. Đó là điều không thể được.

Bởi vì, tu dưỡng phẩm chất đạo đức, giáo dưỡng văn hóa của những người tham gia nói chuyện luôn luôn quyết định chất lượng cuộc nói chuyện phiếm. Song, cũng có khi thêm những người khách tính tình ngay thẳng chênh lệch về trình độ văn hóa, nó đã khẳng định một phong vị đặc biệt, lại thu được một cái gì đó có ích. Cổ nhân nói: Lời nói của đấng trượng phu nóng nảy, thánh nhân vẫn có thể chọn dùng.